khi mặt
trời
cúi xuống
lưng
chừng
đồi
nhỏ
vạt
nắng
cuối
cùng
lên đôi vai khẳng
khiu người
con gái
hãy nói cùng ta
bằng
tiếng
nói thật
thà
về những
nỗi
nhớ
dịu
dàng đang sống
lại
giữa chập
chùng hoang phế
giữa
vinh nhục
tàn phai
về những
bước
chân nào
làm ướt
đẫm
hồn
ta
đưa ta
đi suốt
khoảng
đường
dài
về lớp học
xưa,
ngôi trường
cũ,
nơi
năm ba đứa
bắt
đầu
biết
yêu
cùng đứng
trầm
ngâm suốt
buổi
chiều
ngóng
theo khu phố
nhỏ
hạt bụi
tình rơi
trên tóc em
là sợi
buồn
vương
vấn
tâm hồn
…
khi mùa hạ
nở nụ cười nắng
quái
rải
hoa trên những
con đường
ký ức
ngọc
ngà
hãy nhìn cùng ta
về bên
kia bóng núi
có dáng ai trở
về
chìm trong sương
đục
tiếng
hát bay theo mây
mãi mãi hát ca tuổi
thanh xuân
còn nơi
nào cho hồn
ta đậu
lại
nếm
giọt
ái ân qua những
tháng ngày mỏi
mòn rơi
rụng
?
còn nơi
nào cho lòng ta chùng xuống
nghe âm vang từng
kỷ
niệm
xưa
rót xuống
mái đầu
đã trắng
bạc
muối
tiêu ?
khi đóa hoa hướng
dương
trông về
phía mặt
trời
như
lòng chúng ta
mở
cửa
chờ
nhau
ở
một
giao điểm
nào đó
hơn
35 năm cách biệt
...
một
ly rượu
mừng,
một
lời
chúc thật,
một
ánh mắt
tình, một
nụ
cười
thân,
hãy trao cho nhau với
tất
cả
ân cần
những
xao xuyến
của
bao tấm
lòng thổn
thức
khi những
bàn tay đưa
ra háo hức
là những
mảnh
đời
xích lại
gần
nhau
hãy lắng
nghe tiếng
nói nhiệm
mầu
như
tiếng
guốc
ngọc
bước
trên thảm
hoa thời
niên thiếu
khi đêm lên đèn trên vùng trời
Paris rực
chiếu
dòng sông Seine mặn
nồng
mở
rộng
vòng tay
hãy ngồi
gần
nhau
nhìn sâu đến
tận
cùng khóe mắt
để thấy
giọt
lệ
trùng phùng
trong như
sương
đang hóa thành những
hạt
kim cương
đọng lại
trên từng
khoảng
đời
tản
bạt
hãy nghe tiếng
vó ngựa
mịt
mù gió lạc
từ những
miền
thảo
nguyên lãng đãng đổ
về
là tiếng
thầm
thì theo nhịp
đập
đam mê
của
bao trái tim bồi
hồi
rung động
Paris, Sàigòn,
một trời
ngào ngạt
còn chữ
nghĩa nào nói hết
nỗi
lòng ...
tháng 09-2005, Paris, gặp
lại
bạn
bè xưa
...
N. T Tài (promo70)